Chuyên mục
Review

Review Tiên Nghịch – Tuyệt Tác Tiên Hiệp làm lên tên tuổi Nhĩ Căn

Tiên nghịch là bộ truyện đầu tay và cũng là bộ truyện nổi tiếng nhất của Nhĩ Căn. Nếu yêu thích truyện tiên hiệp mà chưa đọc bộ này thì rất là đáng tiếc. Truyện có những màn đấu trí, luận đạo, trải nghiệm nhân sinh rất hấp dẫn mà đến giờ theo mình thấy chưa có tác giả nào có thể viết được và hay như Nhĩ Căn. Đôi khi mình cũng phải rùng mình theo nhân vật khi phát hiện được những âm mưu, bí ẩn trong truyện.

Có người nói tu tiên trong Tiên Nghịch mới đúng là tu tiên, cầu đạo, nghịch thiên mà tới. Từ một phàm nhân tư chất bình thường, tiên duyên khó cầu, đến khi gặp kỳ ngộ, rồi từng bước từng bước gian nan trên con đường tu hành, trải qua bao nhiêu khó khăn, nguy hiểm, cảm ngộ được nhân sinh thường tình, có lúc bước vào con đường ma đạo phải đoạt xá sống lại, dùng mọi thủ đoạn, cực kỳ lãnh khốc vô tình để sống sót.

Rồi khi phải chứng kiến người thân, bạn bè lần lượt ra đi, cha mẹ bị tra tấn, đày đoạ cả linh hồn lẫn thể xác, thiếu niên đã cương quyết bất chất tất cả để trả thù dù cho cùng thiên hạ đối địch.

Từ một thiếu niên mong ước tu tiên đơn giản chỉ vì hiếu kỳ, vì sự kỳ vọng của cha mẹ, đến khi bất chấp trở thành một ma đầu tàn nhẫn để báo thù, rồi lại nghịch thiên, tranh đấu, từng bước lên đỉnh phong để tìm cách phục sinh thê tử. Rất nhiều màu sắc, cảm xúc, triết lý nhân sinh được truyền tải trong truyện.

 Trong truyện có rất nhiều đoạn viết về nhân sinh, đôi lúc khiến ta như hoá thân vào nhân vật, nhìn nhân sinh ảo mộng mà cảm thán, để rồi nhận ra người trong thiên hạ dù là kẻ phàm nhân bình thường hay tu tiên đắc đạo trải qua năm tháng, rồi chỉ như khách qua đường, đời là giấc mộng…vui thì có là sao…buồn thì có là sao.

Nội dung truyện Tiên Nghịch

Tiên Nghịch kể về một thiếu niên tên Vương Lâm sống trong một thôn làng nhỏ, tính tình cần cù chịu khó, thông minh kiên trì nhưng lại có tư chất và linh căn rất kém. Mặc dù vậy, Vương Lâm vẫn quyết tâm theo đuổi con đường tu tiên nghịch thiên dù có phải chống lại cả trời và đất.

Một lần tình cờ nhặt được bảo vật tu hành là hạt châu nghịch thiên, Vương Lâm đã gặp hết tai ương này đến kiếp nạn khác vì “thất phu vô tội, hoài bích có tội”.

Trong một lần đụng độ với Đằng Lệ, một thằng con ông cháu cha có máu mặt, Vương Lâm giết hắn và bị Đằng Hoá Nguyên (ông của Đằng Lệ) truy sát, sau đó giết chết cả gia tộc nhà họ Vương để bức ép Vương Lâm xuất hiện.

Tu vi thua xa Đằng Hoá Nguyên nên Vương Lâm không cách nào chống lại, chỉ có thể đoạt lại linh hồn cha mẹ đặt vào hạt châu nghịch thiên, sau đó may mắn được hạt châu nghịch thiên giữ lại một tia linh hồn chạy trốn đến chiến trường ngoại vực.

Kể từ đó, chàng thiếu niên nhân hậu Vương Lâm đã từng bước biến thành một đại ma đầu giết người không chớp mắt, sinh ra Cực Cảnh và sát khí không ai bì nổi, chỉ một lòng tâm tâm niệm niệm giết cả gia tộc họ Đằng để báo thù.

Tiên Nghịch hay ở chỗ từng nhân vật trong truyện đều có một cuộc đời rất riêng, mỗi người đều mang đậm một nét cá tính làm nên bức tranh Tiên Nghịch tu tiên không hề nhàm chán. Điểm đặc sắc của truyện chính là những lần ngộ đạo và cảm ngộ nhân sinh.

“Ngươi sinh ra vào mùa xuân, trưởng thành ở mùa hạ. bệnh lão vào mùa thu. nhắm mắt tại mùa đông. Ngươi hỏi về xuân hạ thu đông, ta thấy đó chính là sinh lão bệnh tử!”

Mưa sinh ra trên trời, chết rơi về mặt đất, cả quá trình rơi xuống chính là nhân sinh!”

“Ranh giới giữa sống và chết thường rất mong manh, có đôi khi rõ ràng đã chết nhưng lại còn sống trong lòng mọi người, có đôi khi rõ ràng còn sống nhưng không có ai để ý tới thì chẳng khác gì đã chết.”

Tu tiên chính là nghịch thiên mà đi, cũng như con đường tu đạo của Vương Lâm vẫn luôn là nghịch thiên cải mệnh: muốn thức tỉnh Lý Mộ Uyển, muốn hồi sinh cha mẹ, muốn báo đáp Tư Đồ Nam… Tu tiên tưởng như vô tình, nhưng lại cực kỳ hữu tình. Nếu chưa từng đọc Tiên Nghịch, bạn sẽ có cái nhìn rất thiếu sót về tu tiên.